Sunday, January 24, 2021

The Hill We Climb - Ngọn Đồi Chúng Ta Leo

Khi mặt trời mọc, chúng ta tự hỏi, khi nào chúng ta sẽ tìm thấy ánh sáng khi chúng ta chìm trong bóng tối đã lâu rồi?
Chúng ta phải gánh những gì chúng ta đã mất. Một biển trời chúng ta phải lội qua.
Chúng ta đã can đảm dấn thân vào lòng thú dữ.
Chúng ta biết yên lặng không hẳn là bình an, và khái niệm hay tục lệ về lẽ phải không hẳn là công bằng.
Nhưng bình minh sẽ đến với chúng ta, sớm hơn chúng ta tưởng.
Thế nào chúng ta cũng sẽ chào đón bình minh.
Bằng một cách nào đó chúng ta đã vượt thử thách và nhận thức một quốc gia, tuy không đổ vỡ, nhưng chưa hoàn tất.
Chúng ta, những kẻ thừa kế một quốc gia trong thời đoạn một cô bé Da Đen gầy yếu, xuất nguồn từ đám dân nô lệ, được nuôi dạy bởi một người mẹ độc thân, lại dám có ước mộng trở thành tổng thống, chỉ để thấy mình đọc thi văn cho một vị tổng thống.
Nhớ rằng, còn lâu lắm chúng ta mới được óng ả và hoàn hảo, nhưng thật ra chúng ta đâu muốn lập nên một quốc gia toàn mỹ.
Tâm nguyện của chúng ta là sự thành lập một quốc gia có ý nghĩa.
Một quốc gia hết lòng bao dung và tôn trọng những văn hóa khác biệt, những màu da dân tộc từ bốn phương trời, những tính cách, tình cảnh, thân phận riêng biệt của con người.
Khi chúng ta hướng mắt nhìn lên, không để thấy những gì ngăn cách chúng ta, mà để nhận định những chướng ngại trên con đường chúng ta cùng đi.
Vì tương lai, chúng ta dẹp bỏ những gì đã chia rẽ chúng ta, để quên đi những phiền toái đã làm chúng ta bất hòa.
Chúng ta không giơ tay đánh nhau mà cùng nhau nối bàn tay.
Chúng ta không làm tổn thương nhau mà tìm hòa bình cho tất cả.
Hãy để quả địa cầu nói đây là lối đi.
Tuy thâm tâm chúng ta khổ đau, chúng ta vẫn tiến bước.
Tuy xác thịt chúng ta nhức mỏi, chúng ta vẫn ước mong.
Tuy chúng ta gần kiệt sức, chúng ta vẫn cố gắng.
Chúng ta đoàn kết mãi mãi, trong chiến thắng.
Không có nghĩa là chúng ta sẽ không bao giờ nếm mùi thất bại, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ chia rẽ.
Thánh Kinh nói mỗi người sẽ ngồi dưới cây nho và cây sung của riêng mình, và sẽ không ai làm ai sợ hãi.
Nếu chúng ta sống theo niềm tin trên chính nghĩa, thì cuộc chiến thắng sẽ không nằm trên lưỡi gươm, mà nằm trên những cây cầu chúng ta bắc ngang cho nhau.
Đó là lời hứa trên cánh đồng, dưới ngọn đồi chúng ta phải leo, chỉ nếu chúng ta dám làm.
Ngoài niềm kiêu hãnh chúng ta đã thừa hưởng là công dân nước Mỹ.
Còn cả một quá khứ chúng ta phải bước vào để tìm cách thay đổi đường đi.
Chúng ta đã nhìn thấy vũ lực có thể hủy tan tổ quốc, thay vì để cùng nhau thừa hưởng.
Vũ lực này muốn tàn phá đất nước, bằng cách trì hoãn nền dân chủ cộng hòa.
Vũ lực này gần như sắp thành công.
Nhưng tuy nền dân chủ có thể bị trì trệ, nền dân chủ sẽ mãi mãi tồn tại.
Chúng ta cần tin tưởng sự thật này, vì trong khi chúng ta hướng mắt nhìn về tương lai, lịch sử sẽ hướng mắt đánh giá chúng ta.
Lúc này đây là lúc chúng ta cần chuộc tội và tha thứ.
Chúng ta lo âu lúc khởi hành.
Chúng ta chưa sẵn sàng đối phó với giờ phút kinh hoàng.
Nhưng trong giờ phút đó, chúng ta đã tìm ra sức mạnh để bắt đầu một chương mới, để chúng ta có thể cười trong hy vọng.
Thay vì chúng ta tự hỏi, làm sao chúng ta có thể chiến thắng thảm họa, chúng ta sẽ khẳng định, làm sao thảm họa có thể chiến thắng chúng ta?
Chúng ta sẽ không lùi bước vào quá khứ, nhưng tiến tới chào đón tương lai: một quốc gia, tuy bị dầm bập, nhưng đã không sụp đổ, nhân từ nhưng cả quyết, quyết liệt và tự do.
Chúng ta sẽ không quay lại hay ngừng lại do đàn áp vì chúng ta biết nếu chúng ta không lên tiếng hay không hành động thì con cháu chúng ta sẽ thừa hưởng sự thụ động của chúng ta.
Những sai lầm của chúng ta sẽ trở thành gánh nặng cho thế hệ sau.
Nhưng có một điều rõ ràng.
Nếu chúng ta kết tình bác ái với sức mạnh, và sức mạnh với công bằng, thì gia tài của thế hệ sau là tình yêu thương.
Hãy để lại cho con cháu chúng ta một quốc gia đẹp đẽ hơn quốc gia chúng ta thừa hưởng.
Với mỗi nhịp đập của trái tim tôi trên ngực nâu này, tôi mong ước chúng ta sẽ đưa quốc gia thương tổn này trở thành một quốc gia hùng mạnh.
Chúng ta sẽ bùng lên từ những đỉnh đồi vàng ngọc của miền Tây.
Chúng ta sẽ bùng lên từ miền Đông gió bấc, nơi tiền nhân chúng ta đã khởi xướng cách mạng.
Chúng ta sẽ bùng lên từ những thành phố bên hồ thơ mộng của miền Trung Tây.
Chúng ta sẽ bùng lên từ miền Nam nắng chói.
Chúng ta sẽ xây dựng lại, đoàn kết, và phục hồi.
Tại mỗi góc cạnh của đất nước chúng ta, dân tộc chúng ta đẹp đẽ đủ màu, sẽ trổi dậy mỹ miều, tuy mang nhiều thương tích.
Khi mặt trời mọc, chúng ta bước ra khỏi bóng tối trong vùng lửa bỏng, và hiên ngang.
Bình minh tới sẽ rạng ngời vì chúng ta.
Vì ánh sáng lúc nào cũng hiện diện, chỉ cần chúng ta có can đảm đi tìm.
Chỉ cần chúng ta có can đảm trở thành ánh sáng.


Translated from The Hill We Climb by Amanda Gorman

When day comes, we ask ourselves, where can we find light in this never-ending shade?

The loss we carry. A sea we must wade.

We braved the belly of the beast.

We’ve learned that quiet isn’t always peace, and the norms and notions of what “just” is isn’t always justice.

And yet the dawn is ours before we knew it.

Somehow we do it.

Somehow we weathered and witnessed a nation that isn’t broken, but simply unfinished.

We, the successors of a country and a time where a skinny Black girl descended from slaves and raised by a single mother can dream of becoming president, only to find herself reciting for one.

And, yes, we are far from polished, far from pristine, but that doesn’t mean we are striving to form a union that is perfect.

We are striving to forge our union with purpose.

To compose a country committed to all cultures, colors, characters and conditions of man.

And so we lift our gaze, not to what stands between us, but what stands before us.

We close the divide because we know to put our future first, we must first put our differences aside.

We lay down our arms so we can reach out our arms to one another.

We seek harm to none and harmony for all.

Let the globe, if nothing else, say this is true.

That even as we grieved, we grew.

That even as we hurt, we hoped.

That even as we tired, we tried.

That we’ll forever be tied together, victorious.

Not because we will never again know defeat, but because we will never again sow division.

Scripture tells us to envision that everyone shall sit under their own vine and fig tree, and no one shall make them afraid.

If we’re to live up to our own time, then victory won’t lie in the blade, but in all the bridges we’ve made.

That is the promise to glade, the hill we climb, if only we dare.

It’s because being American is more than a pride we inherit.

It’s the past we step into and how we repair it.

We’ve seen a force that would shatter our nation, rather than share it.

Would destroy our country if it meant delaying democracy.

And this effort very nearly succeeded.

But while democracy can be periodically delayed, it can never be permanently defeated.

In this truth, in this faith we trust, for while we have our eyes on the future, history has its eyes on us.

This is the era of just redemption.

We feared at its inception.

We did not feel prepared to be the heirs of such a terrifying hour.

But within it we found the power to author a new chapter, to offer hope and laughter to ourselves.

So, while once we asked, how could we possibly prevail over catastrophe, now we assert, how could catastrophe possibly prevail over us?

We will not march back to what was, but move to what shall be: a country that is bruised but whole, benevolent but bold, fierce and free.

We will not be turned around or interrupted by intimidation because we know our inaction and inertia will be the inheritance of the next generation, become the future.

Our blunders become their burdens.

But one thing is certain.

If we merge mercy with might, and might with right, then love becomes our legacy and change our children’s birthright.

So let us leave behind a country better than the one we were left.

Every breath from my bronze-pounded chest, we will raise this wounded world into a wondrous one.

We will rise from the golden hills of the West.

We will rise from the windswept Northeast where our forefathers first realized revolution.

We will rise from the lake-rimmed cities of the Midwestern states.

We will rise from the sun-baked South.

We will rebuild, reconcile, and recover.

And every known nook of our nation and every corner called our country, our people diverse and beautiful, will emerge battered and beautiful.

When day comes, we step out of the shade of flame and unafraid.

The new dawn balloons as we free it.

For there is always light, if only we’re brave enough to see it.

If only we’re brave enough to be it.







No comments:

Post a Comment