Tuesday, September 22, 2015

Ghostly Magic of the Night

Ha feels sorry for herself. Her short-sleeved top does not protect her from the cold wind. She shudders and scrunches down next to the tree, hugging herself with her arms around her legs and putting her chin on her knees. The night brings strange sounds and sights to her ears and eyes. Things are very much alive and active. She hears noises and sees the moving shadows of dancing leaves, falling fruit, flying birds, and scurrying nocturnal creatures. She yearns to be in her cozy little house, but it is now locked each evening after Sixth Aunt lights the incense for Father. Ha stares at the tree shadows but cannot make out the shapes of the familiar fruit trees. She imagines the trees play a trick on her by switching places with each other in the dark. They remind her of ghost stories told by classmates during recess. Scared, tired, numb, and cold, Ha shuts her eyes and tries to reassure herself that what she sees and cannot make sense of are optical illusions, not ghostly figures. She regrets leaving Sixth Aunt’s house and starts with the realization that her toothache, the reason for her boldness in walking out, is gone. So even her toothache has been eradicated by the ghostly magic of the night! Ha inches herself backward to lean against the tree.

Ha opens her eyes in fright at a rumbling and is relieved to have Kiki next to her and feel his wet nose against her body. Kiki sniffles for a familiar odor and licks the tears falling down her face. The dog makes a whinnying sound and wags his tail. Ha reaches out and pulls his furry head into her bosom and breaks out in sobs. “Kiki dear, I’m so scared. I’m so scared.”

Kiki replies with meaningless grunts. Ha holds Kiki for dear life and refuses to relax her grip for a long time. Precious Kiki is her lifesaver in the ghostly garden of darkness and eeriness. Feeling a cold wind at the nape of her neck, she wraps her arms around Kiki and whispers in his ears. “I am very scared. Please stay with me, Kiki.”

Kiki settles down. His regular breathing lulls the lonely Ha to sleep. She sleeps soundly until Kiki jerks away from her embrace, barks loudly at something, and chases the shadow of that something all the way to the well. Ha wakes up, feeling empty without Kiki next to her, and is confused by the barking. She tsks softly. “Kiki, come back.”

Kiki’s object is a shadow of a wild cat at the barbed wire on the top of the garden wall. Kiki tries to appear most ferocious by baring his teeth at the cat. After some time barking and growling with no effect, Kiki lies down at the carambola tree, while continuing to keep watch with his ears erect. Ha walks over to sit next to Kiki, leaning her back against both the tree and the dog. She feels as though she is lost in the middle of a large forest of dark shadows. The toothache returns. A sharp pain from her upper right molar shoots up the nerve path to the very depth of Ha’s brain. She puts two fingers into her mouth to grasp the hurting molar. She squeezes her fingers to tighten the hold and tries to dislodge the affected tooth by shaking it back and forth, as she used to do with loose baby teeth. But the molar stubbornly stays put, safely tucked under the swollen gum of tender pus. The pus breaks and she can taste the saltiness of the thick mixture of blood and pus. She spits out continually in throbbing pain, puts her head down on her knees, and cries out for Mother in despair. Kiki turns his head toward the source of the noise and, after determining that nothing is out of the ordinary, resumes watch over the stray cat. Ha’s loyal friend stays quiet and does not mind the crying and the mosquito slapping that Ha executes on her arms and legs. As the night gets colder, Ha nudges closer to Kiki. She silently hopes that nothing will disturb them and Kiki does not run away from her again. Receiving the warmth from Kiki’s body and feeling safe with him next to her, Ha eventually falls back to sleep.



  • This is an excerpt from Two Sisters, a novel by Cung Lan, translated by Diem-Tran Kratzke. The original Vietnamese excerpt:

Tựa mình ngồi dựa vào gốc cây mận, con chị im lặng nhìn những cành lá rung rinh theo gió. Những làn gió đêm làm cho nó thấy lạnh đến tận xương. Chiều nay khi đi tắm, nó chọn bộ đồ tay ngắn và bây giờ thật là không may mắn khi phải ngồi ngoài vườn chịu lạnh giữa những cơn gió đêm. Tiếng lá lao xao trong gió, tiếng trái rơi, tiếng chim hốt hoảng vụt bay, và những bóng cây chờn vờn di động trong đêm tối càng lúc càng làm cho nó sợ hãi. Những hình ảnh ma quái của những mẫu chuyện ma do bạn bè trong lớp xì xào trong giờ ra chơi hiện ra trong trí và cảm giác ớn lạnh đưa từ sống lưng lên đến óc khiến nó co ro với đôi cánh tay vòng chặt quanh đôi chân và cằm tựa lên đầu gối. Nhìn về phía căn nhà nhỏ, nước mắt của nó chảy ra không ngừng. Từ lúc nó làm cháy tay và cháy chiếu, bà nội và cô Sáu quyết định khóa cửa căn nhà nhỏ sau buổi chiều chạng vạng, lúc mà cô Sáu thắp hương cho ba nó xong, để buộc hai chị em nó ngủ tại nhà cô Sáu; nếu không, tối nay nó đã có thể vào ngủ trong căn nhà của nó. Chán nản, nó đưa mắt nhìn xung quanh vườn. Trong bóng đen, hình như tất cả những cây ăn trái trong vườn đang bị thay đổi vị trí. Đầu cứng đờ, mình đầy gai ốc, và tay chân lạnh ngắt, nỗi sợ hãi của nó càng lúc càng dâng cao. Xoa vội vã hai cánh tay đầy da gà, nó nhắm ghiền đôi mắt để tự trấn an là mọi cái vừa thấy chỉ là ảo tưởng. Trong lo sợ, nó hối hận đã dám gan liều đi ra ngoài vườn đêm một mình. Khi nhớ lại cơn đau răng là nguyên nhân của sự liều lĩnh, nó ôm mặt thảng thốt. Hình như cơn đau răng của nó cũng đang bị hủy diệt bởi bàn tay ma quái của thần đêm. Kinh hoàng, nó dựa lưng sát vào gốc cây mận hơn và nhắm chặt đôi mắt lại để không phải thấy những hình ảnh ma quái chờn vờn trước mặt.

Đột nhiên, tiếng khịt khịt bên tai làm con chị giật bắn người và mở mắt ra. Con chó Kiki đang hịt mũi hửi nó. Thè lưỡi liếm những giọt nưóc mắt trên khuôn mặt của con chị, con chó bẹc giê lai ta rít lên vài tiếng nho nhỏ, rồi quấn người xung quanh con nhỏ, vẫy đuôi không ngừng. Ôm siết cái đầu bồm xồm của con chó vào người, con chị khóc nức nở:
- Kiki ơi! Chị sợ quá Kiki ơi! Chị sợ quá!
Con chó Kiki lại rít lên những tiếng vô nghiã trả lời nó rồi đứng yên, thè lưỡi thở hổn hển. Con chị ôm chặt con vật cứu tinh lâu lắm mà không chịu thả. Sự hiện diện của con chó Kiki là bám víu quý báu duy nhất mà con chị có được giữa vườn đêm dày đặt bóng đen ma quái và vô số luồng không khí lạnh gáy. Nó không ngớt than thở:
- Chị sợ quá! Đừng bỏ chị nghe Ki Ki!
Con vật bốn chân đáng thương bị ghì chặt rất lâu mà vẫn không được buông lơi. Nó đứng yên thè lưỡi thở đều đều như muốn vỗ về giấc ngủ cho cô con gái nhỏ bị đơn độc trong đêm vắng. Thình lình nó vùng ra khỏi vòng tay của con nhỏ chị, sủa ong ỏng và chạy theo sau cái bóng vụt nhanh đến tận góc giếng. Con nhỏ chị choàng tỉnh, ngơ ngác với cái hụt hẫng và tiếng sủa om sòm. Chao đảo đứng lên, nó chặc lưỡi đi tìm con vật bốn chân.
- Kiki! Lại đây! Lại đây Kiki!
Con chó Kiki không quay lại. Nó hầm hừ đe dọa con mèo hoang đang chênh vênh trên bức thành kẽm gai tìm cách nhảy sang những căn nhà phía bên kia thành. Sủa chán chê mà con chó Kiki vẫn không từ bỏ ý định chặn đứng sự xâm nhập của con vật lạ trong khuôn viên nhà của chủ; nó đến gốc khế ngọt nằm dài vểnh tai nhìn chằm chằm lên bức thành có dây kẽm gai cạnh góc sân giếng. Con chị lần đến bên con Kiki, bệt xuống ngồi cạnh. Nó vừa tựa người vào gốc cây khế vừa dựa người sát vào lưng của con chó. Nhìn bốn bề xung quanh toàn là cây lá đen thẫm, nó cảm tưởng như đang lạc trong cánh rừng già vào lúc giữa đêm khuya. Cơn đau răng đã trở lại. Chiếc răng cấm, cạnh chiếc tận cùng của hàm phải trên, có cái lỗ sâu rít từng cơn buốt đến tận óc. Nó thọt hai ngón tay cái và trỏ ngoáy vào cái răng cấm sâu, nơi lợi sưng phồng bởi mủ bọc xung quanh, bóp thật mạnh rồi lắc qua lại như những lần tự nhổ những răng cửa lung lay. Là răng cấm, và là răng cấm của hàm trên, chiếc răng đau không giống như những chiếc răng cửa lung lay của đợt thay răng mà nó tự nhổ bằng chỉ may hay hai ngón tay khi mỗi lần bị đau nhức. Chiếc răng đau ngoan cố, cứng lì và chắc nịch trong khi lớp mủ bọc quanh vỡ ra kèm theo máu. Vị nhờn nhợn và mằn mặn từ từ thấm vào lưỡi nó khiến nó khó chịu phải phun nước miếng ra ngoài đất nhiều lần trong khi chịu đựng cảm giác nhức buốt đến tận đỉnh đầu. Tuyệt vọng vì cơn đau nhức hoành hành, nó gục đầu trên đầu gối khóc nức nở gọi mẹ. Con chó Kiki ngoảnh đầu, nghe ngóng tiếng khóc của nó một lúc rồi tiếp tục nhiệm vụ giữ nhà. Con vật trung thành nằm yên lặng, vừa canh gác, vừa chịu đựng nghe những tiếng kêu la than khóc, cho đến khi những tiếng sầu não này ngơi hẳn đi và thay bằng tiếng đập muỗi đôm đốp. Màn đêm buông xuống mỗi lúc một dày đặc và con chị càng lúc càng ngồi sít gần con chó Kiki hơn. Nó ngấm ngầm van xin con chó Kiki đừng bỏ đi nữa. Bám vào hơi ấm từ lông của con vật trung thành, và yên tâm với sự hiện diện của nó bên cạnh, con chị đã vượt qua một đêm dài trong bóng tối âm u.




No comments:

Post a Comment